Bánh ít bột mì

Củ khoai mì làm được rất nhiều món ngon. Trong đó, món bánh ít bột mì đọng lại một hương vị đặc biệt nơi đầu lưỡi. 

Muốn gói bánh ít bột mì, tính ra không vất vả bằng làm bánh da lợn. Cả hai món bánh đều hấp dẫn, được ăn dù chỉ một lần cũng rất khó quên, nhưng làm bột bánh da lợn công kỹ hơn với thứ bột khô tinh tươm muốn có phải trải qua nhiều công đoạn. Còn để gói bánh ít , chỉ cần mài củ mì tươi và dùng liền tại chỗ.

Bột mì làm bánh, nếu ở độ mưa nhiều, thì chỉ trộn với đường cát là đủ. Gặp khi trời hạn, khoai hơi khô, nên cho vào thau bột thêm một phần nước lọc để đảm bảo cái bánh được dẻo, mềm. Củ mì sau khi nhổ lên, đem vào nhà để qua đêm, hôm sau lột vỏ lại ngâm tiếp vào thau nước sạch một ngày. Làm như vậy cho bột mì được “êm”, tức là ráo mủ, tránh ngộ độc. Khi vớt ra rửa lại cho sạch sẽ, mài bột nhuyễn, tùy vào kinh nghiệm người làm cho bao nhiêu đường cát vào bột thì bánh được ngọt vừa. Trộn đều bột với đường, cho vào cái chảo sạch, bắc lên bếp. Xào đều tay cho đến khi đường nóng chảy ra và quết dính vào bột thì nhấc chảo xuống, chuẩn bị làm nhân.

Bánh ít bột mì 
Ảnh: Đăng Khôi

Nhân bánh ít bột mì thường là nhân dừa ngọt. Dừa nạo sẵn, trộn với lượng đường nhất định, thêm chút muối, cũng cho vào chảo bắc lên bếp trộn đều, đợi các thứ nguyên liệu kết dính nhau. Chảo nhân dừa xong xuôi là có thể bắt tay gói bánh.

Khi chúng tôi còn bé đã được cha mẹ chỉ cách giữ vệ sinh sạch sẽ, nên công đoạn lau lá chuối cho mẹ gói bánh, anh em chúng tôi rất tự hào “đảm trách”. Có những mùa gió đầy bụi bặm, muốn có miếng lá chuối sạch gói bánh, bọn nhỏ trong nhà rất tỉ mẩn với đám khăn lau đến mấy cái, mỗi miếng lá lau tới lau lui vài lần thì mẹ mới cười hài lòng. Sau đó những việc như thoa dầu ăn lên lá chuối, nắn nhân, vỗ bột và gói bánh, đều là việc của người lớn. Bọn trẻ chỉ xúm quanh cười nói, háo hức chờ đợt bánh đầu tiên, khoảng hơn chục cái, được xếp ngay ngắn vào xửng và bắc lên lò hấp.

Bánh ít bột mì là món quà quê, vị ngon thanh đạm và gắn liền với nhiều kỷ niệm. Đầu tiên, đối với người rời quê sinh sống trên thành phố, đó là kỷ niệm gieo trồng. Giở từng lớp lá chuối của cái bánh nóng hổi, mùi thơm của bột mì, của nhân dừa hình như quyện lấy một hương thơm quen thuộc trong ký ức. Đổ mưa, dăm xuống đất xốp những thân mì, cứ thế đợi giáp năm. Kỷ niệm về những món ăn bình dị bắt đầu từ đó: khoai luộc, khoai nướng, chè khoai, bánh bà ba, bánh da lợn, rồi bánh ít bột mì. Tảng sáng, ăn một hai cái bánh ít cũng đủ dằn bụng, trẻ đi học, người lớn ra đồng. Ai “mạnh” ăn, cứ đem theo vài cái nữa, để dành giữa buổi. Ai từ quê có dịp lên thành phố, đem cho con cháu xa nhà giỏ bánh mới gói đầu hôm…

Các bài viết cùng chuyên mục